“Có ngờ đâu tất cả buồn sầu của vậy gianMột chiều nọ nhè đầu mình mà đổ xuống!"

liệu có còn gì khác buồn khổ hơn, chợt một hôm qua mụn kẹ tới. Em tới vơi nhàng, ra đi nồng nàn. Thâm sẹo cứ sống lại chơi dài lâu năm thôi